“Hành trình Vượt qua khó khăn và bệnh tật để giữ vững hôn nhân 10 năm”

“Hành trình Vượt qua khó khăn và bệnh tật để giữ vững hôn nhân 10 năm”

Bài viết của tôi đã được đăng trên báo vnexpress.net với link sau.

https://vnexpress.net/10-nam-bao-tap-cua-vo-chong-bo-sai-gon-ve-que-4051610.html

Cả 2 vợ chồng tôi đều là dân tỉnh lẻ, lên Tp HCM học tập và làm việc. Năm 2008, chúng tôi vô tình gặp nhau tại một sân cầu lông và bén duyên từ đó. Cuộc sống tấp nập và ồn ào nơi thành phố đã đẩy chúng tôi tới một quyết định bước ngoặc. Chính quyết định này đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của chúng tôi. Chúng tôi quyết định về quê kết hôn và lập nghiệp. Đây là một thành phố nhỏ, xinh xắn, khí hậu rất trong lành. Chúng tôi được sống gần gia đình, nhưng đồng thời cũng hi sinh những cơ hội về việc làm, sự nghiệp tại Tp HCM. Chúng tôi sống cùng bố mẹ. Bố mẹ rất quý con cái, nhưng những bất tiện về sinh hoạt luôn thôi thúc chúng tôi kiếm tiền để dọn ra riêng. Năm 2010 đất ở đây giá còn chưa cao, nếu chịu khó tìm kiếm thì 1m2 đất xây dựng chỉ khoảng 6tr. Năm đó tôi nhớ tổng lương vợ chồng được 8tr 1 tháng. Trừ chi phí sinh hoạt còn dư được 3tr. Tức nếu chăm chỉ, tiết kiệm, chúng tôi cũng mất 200 tháng tiết kiệm, để có thể mua được 1 mảnh đất 100m2. Việc tiết kiệm mua nhà chưa tới đâu, thì vợ tôi có em bé. Trời tháng 11 năm 2011 cực kì lạnh, phòng chúng tôi lại ở trên cao, gió thổi ù ù. Biết vợ đang ở cử, chiều nào tôi cũng về quạt 1 lò than. Vừa nấu nước trà tắm cho con, vừa để xông hơ phòng cho ấm. Tôi dùng nước gừng ngâm rượu, để xông hơ cho vợ, rồi hơ trầu cho con. Mỗi chiều vậy là cả nhà 3 người líu ríu bên bếp than hồng. Tôi nhớ khi hết 1 bao than củi, loại bao 50kg, thì mới chấm dứt vụ xông hơ này. Rồi tôi cũng bỏ những thói quen bừa bộn, thói ăn nhậu sau giờ làm việc, để chạy về chơi với con, chăm sóc bé, dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa. Biệt danh “Ông chồng hay làm” cũng từ những ngày đó mà ra. Rồi con cái dần lớn, lương bổng 2 vợ chồng cũng được nâng lên, ước mơ có một mái ấm riêng biệt cũng ngày càng gần lại. Chúng tôi luôn làm việc để tới một ngày có  được “Một vợ, hai con, ba tầng, bốn bánh”.

Ông trời cũng không phụ người có lòng, nếu bạn chịu kiên trì lao động và tiết kiệm. Sau gần 5 năm chắt chiu và dành dụm, có lúc bị bạn bè đánh giá là keo kiệt. Cuối cùng chúng tôi cũng sở hữu được 1 căn nhà nhỏ, cùng 1 khoản nợ vô cùng lớn trên đầu. Ngày đầu tiên được ra riêng, trong căn phòng trống không, cũng ở trên đồi cao, gió thổi ù ù. Tôi mất ngủ cả đêm, cảm giác nôn nao, rất khó tả. Tôi mệnh Mộc, nhưng ở nhà nào cũng có view đồi núi, cứ mở cửa sổ là nguyên cái view núi trước mặt. Cảnh thì đẹp, nhưng mùa lạnh thì thôi rồi. Vừa gió, vừa sương, vừa lạnh, 2 vợ chồng cùng thằng nhóc cứ co ro trong chăn. Có tháng lạnh quá, tôi bật lò sưởi cả đêm, tiền điện tháng đó lên hơn 1tr đồng. Sau đúng lần đó, cứ mùa lạnh là cả nhà dắt díu ra phòng khách ngủ. Hành trình trả nợ của vợ chồng cũng rất gian nan, năm 2015, sau khi có nhà, vợ chồng nợ nần ngập mặt, bạn bè, người thân mỗi nơi một ít, khoảng 200tr, riêng ngân hàng nợ thêm 700tr. Chúng tôi tính toán mỗi năm cố gắng tiết kiệm tối đa thì được khoản 100tr, chắc hi vọng trong 9-10 năm sẽ trả xong. Ông bà có câu “An cư lập nghiệp” quả không sai. Từ lúc có nhà, tinh thần tiết kiệm, lao động càng hăng say. Khoản nợ dần vơi, tới cuối năm thứ 8 từ lúc lấy nhau, chúng tôi đã trả nợ xong nhà. Nhưng đúng là ông trời không lấy của ai hết, cũng không cho ai hết tất cả. Đúng lúc chúng tôi ổn định nhà cửa, xe cộ, trả hết nợ, thì bệnh tật ập tới. Vợ tôi được chuẩn đoán là Ung thư dạ dày giai đoạn IIB, tức khối u lớn, xâm lấn sâu. Bao nhiêu dự định về tương lai đều tan vỡ, tôi và vợ cùng bước vào cuộc chiến chống ung thư, mọi người hay gọi là “những chiến binh K”. Gởi con lại ông bà, chúng tôi quay lại Tp HCM, nơi 2 đứa từ bỏ lúc thanh xuân, giờ quay lại trong 1 tâm thế khác. 1 tháng phẫu thuật cắt bỏ dạ dày, 1 tháng phục hồi, 6 tháng vô hóa chất. Những ngày dài triền miên cùng một lịch trình, đón xe về Tp HCM, thuê phòng trọ, chờ đợi ở bệnh viện để xét nghiệm, hội chẩn, vô hóa chất, tổng cộng hết 3 ngày, trả phòng đón xe về lại quê, 21 ngày sau lập lại quy trình. Những đau đớn khi vô hóa chất không tới lập tức, mà mỗi ngày mỗi ngày ăn mòn sức khỏe của vợ. Tóc rụng, nôn ói, lở miệng, chóng mặt, sụt cân, da tay chân bị lột ra, cầm nắm đi đứng đều khó khăn, xỉu bất cứ lúc nào. Vợ tôi từ 46kg, xuống 34kg vào lần vô hóa chất lần 8. Trong hành trình chữa trị, chúng tôi được sự động viên và hỗ trợ rất nhiều từ tinh thần và vật chất của bạn bè, đồng nghiệp, và người thân 2 phía. Đó là nguồn động viên rất lớn, bệnh đã khổ, nhưng nếu vừa bệnh vừa nghèo thì đúng là bi kịch. Tôi đã thấy rất nhiều bệnh nhân bỏ viện vì không có tiền chữa trị, về nhà sống chết không biết thế nào. Nếu không được bảo hiểm y tế chi trả, tôi nghĩ khó có thể theo nỗi liệu trình chữa trị. Tính sơ sơ 1 năm điều trị, riêng tiền thuốc men cũng cỡ 500tr. Đây là con số hoàn toàn thực tế và đầy đủ hóa đơn. Nếu cộng tất cả chi phí sinh hoạt, đi lại, phục hồi sức khỏe, con số có thể lên tới tiền tỷ. Tuy nhiên các loại bảo hiểm cũng giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Từ  bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm mua riêng, quỹ hỗ trợ bệnh hiểm nghèo…  Sau gần 1 năm điều trị và phục hồi. Vợ tôi đã đi làm lại. Chuyện tưởng như mới đó, nhưng cũng đã được 1 năm rồi.

Nhìn lại 10 năm đã qua, nhiều hạnh phúc nhưng cũng có không ít gian nan, thứ giữ chúng tôi bên nhau chính là tình yêu và lòng bao dung. Vợ hay nói với tôi, vợ đi du lịch ở đâu cũng được chỉ cần có ba bên cạnh, hoặc vợ chẳng cần ai khác, chỉ cần có ba. Những câu nói đơn giản nhưng chứa đựng đầy đủ cung bậc tình cảm của chúng tôi.

Nhân đây năm mới 2020, vợ chồng tôi kính chúc quý độc giả vnexpress tràn đầy sức khỏe và niềm vui. Chuyên mục tâm sự sẽ ngày càng nhiều bài báo viết về hạnh phúc và tình yêu. Cảm ơn tất cả.

Viết một bình luận