Đăng bởi Để lại phản hồi

Chuẩn bị vật dụng camping ( Phần 1)

  1. Phần cắm trại
  • Lều. Đã có ( hàng dỏm, truyền thống, setup hơi lâu ). Ưu điểm là giúp cho con có việc làm. Cân nhắc mua thêm 1 lều tốt, rộng, cho ba người, có thể là lều tự bung chẳng hạn
  • Tấm thảm yoga, trải ngồi êm, hoặc bỏ vào lều nằm cho êm lưng ( Đã có )
  • Bạt trải, để bày đồ ăn ( đã có )
  • Bếp nấu. Mua thêm 1 bếp mini dùng gas, 1 bếp cồn công nghiệp, 1 bếp than nướng. Tùy mục đích để sử dụng.
  • Bình nước để xài. 2 bình 20l có vòi vừa tắm, rửa mặt, rửa tay chân. 1 bình 5l nấu ăn, uống nước.
  • Rổ nhựa gấp được.
  • Bộ bàn ghế 4 cái 1 bàn kim loại
  • Bạt che xe hơi. Che bên hông, hoặc sau xe, để tránh nắng, mưa nhỏ, đặt bàn ăn

2. Phần Tắm rửa, vệ sinh

C1. Rèm che cửa sau, mua nam châm hít xung quanh. Dùng vòi sen cắm điện chạy, hoặc xả nước vô chậu, múc tắm. Giới hạn 1 lần tắm 10l nước. Có gội đầu là 15l.

C2. Dùng lều vệ sinh. Múc nước tắm.

Riêng vệ sinh nặng. Dùng ghế vệ sinh và bịch ni lông.

3. Phần ngủ

Ngủ qua đêm. Ba mẹ bật ghế tài phụ ngủ. Kul ngủ băng ghế sau.

Ngủ trong ngày. Có thể ngủ trong lều, nếu trời mát. Nếu mưa to ngủ trong xe

4. Phần điện

Mua 1 pin lithion 200AH, phục vụ, đèn chiếu sáng, sạc điện thoại, quạt. Mua thêm quạt để trong xe, 1 đèn led 12V hoặc 5v. 1 đèn pha di động. Nên có 3 quạt trong xe, mỗi quạt phục vụ 1 người. Dùng pin 18650, hoặc pin lithion.

Thay đèn giữa xe bằng đèn led sáng hơn. Thêm 1 dây led long lanh usb cho đẹp.

5. Giải trí. Cầm theo sách. Loa bluetooth.

6. An toàn.

  • Gậy ba khúc.
  • Còi hú, còi tuýt.
  • Hộp cứu thương
Đăng bởi Để lại phản hồi

Hướng dẫn cách Camping với xe hơi tại Việt Nam

1. Nguồn gốc.

Ở nước Mỹ những năm 1950, có phong trào làm những ngôi nhà di động, theo kiểu 1 căn phòng nhỏ sau xe ( trailer), dành cho những người yêu thích du lịch, hoặc công việc phải di chuyển khắp nơi, hoặc đơn giản hơn là không mua được nhà ở cố định. Về sau phát triển thành nhiều hướng , nhà xe di động, nhà di động, trailer di động, camping car, hình thành 1 cuộc sống gọi là camping life.

2. Có các hình thức như sau

– Trailer kéo sau xe. Những trailer này có đầy đủ trang thiết bị như 1 căn phòng, khi không sử dụng, sẽ đậu trailer này trong vườn nhà, làm thành nhà kho, hoặc nhà dự phòng cho khách. Xe này có hệ thống kết nối với xe kéo, khi cần đi xa, sẽ được kéo đi.

– Nhà xe độc lập RV

Được các hãng chuyên làm xe RV, độ lại từ các mẫu xe phù hợp của Ford, Merc… Mẫu nhà xe này có đầy đủ thiết bị phục vụ ăn uống như nhà bếp, nhà vệ sinh trong, phòng ngủ, các thiết bị giải trí … Tùy theo chiếc xe được độ là xe gì, mà chiếc xe RV có thể nhỏ hoặc rất to.

– Camping car: đây là những chiếc xe 4 chỗ, 7 chỗ thông thường, được trang bị thêm các dụng cụ phục vụ mục đích cắm trại như lều trại, bàn ghế xếp gọn du lịch, bếp du lịch, bồn vệ sinh di động

4. Thực trạng tại VN.

Những năm gần đây hầu như các loại nhà xe này, VN đều đã có người nhập về và sử dụng. Những chiếc RV độc lập cũng được nhập khẩu, nhưng giá lăn bánh khá cao. Khoảng 8 tỷ cho 1 chiếc xe RV cơ bản như chiếc trong hình 2 ( Xe anh Hoàng Trường Sơn). Giá này hầu như vượt xa tầm với của những người yêu thích du lịch theo kiểu camping life này. Vì vậy những người yêu thích cuộc sống camping life, đã hoán cải những chiếc xe tương tự thành xe RV, hoặc tận dụng xe hiện có của họ, để biến thành 1 chiếc xe Camping Car. Theo luật pháp hiện tại của VN, xe Camping car là hợp pháp, vì không có thay đổi liên quan đến cấu tạo xe ( xem thêm điều luật về thay đổi kết cấu xe). Giải pháp này được khá nhiều người lựa chọn do nhanh chóng, giá rẻ. Bất lợi là thiếu sự tiện nghi, không thể camping thời gian dài.

Ngoài camping car, một trào lưu đang được nhiều bạn trẻ theo đuổi hưởng ứng chính là hoán cải xe tải van ( hoặc xe du lịch nhiều chỗ hạ tải thành van) thành ngôi nhà di động, ở VN thường hay gọi là mobile home, hay motor home ( thuật ngữ này chính xác hơn). Theo luật pháp VN, xe tải van, ngoài chở hành khách, sẽ được quyền chở theo hàng hóa. Và tất cả các vật dụng phục vụ cho gia đình sẽ được coi là hàng hóa chở theo xe. Ưu điểm loại xe này là rộng rãi, có thể làm bếp, phòng ngủ, nhà vệ sinh. Nhược điểm là có niên hạn theo xe tải van 25 năm, không được độ những gì liên quan đến cấu tạo xe ( xem thêm lỗi thay đổi kết cấu xe), khi đăng kiểm phải tháo dỡ hàng hóa, tất là phải tháo tất cả thiết bị lắp trong thùng sau xe, thường xe hoán cải còn ít niên hạn ( thường chỉ còn sử dụng được trong 5-7 năm).

Tiêu biểu cho xe camping car, là các hội nhóm sử dụng các loại xe bán tải, lắp thêm lều trên nóc, bạt trên nóc xe… hoặc dòng van hạ tải từ những chiếc Merc Sprinter, Ford Transit, Dongben X30 với những Youtuber nổi tiếng như ” Kin ơi đi thôi”, “Gia đình Mysu”, “KemKay”, “Gia đình Bill”, “Phuc & Linh Vivu”… Cùng với hội Camping Life rất nhiều thành viên ở VN, tuy nhiên không làm Youtuber nên mình không biết.

5. Giải pháp của ông chồng hay làm.

  • Trong tương lai gần, sử dụng 1 chiếc Jazz, thay đổi để trở thành Camping Car.
  • Tương lai 3 năm tới, sử dụng 1 chiếc Van Gaz mới độ thành xe RV

Đăng bởi 2 phản hồi

“Hành trình Vượt qua khó khăn và bệnh tật để giữ vững hôn nhân 10 năm”

hinh toi va vo tai ninh chu

Bài viết của tôi đã được đăng trên báo vnexpress.net với link sau.

https://vnexpress.net/10-nam-bao-tap-cua-vo-chong-bo-sai-gon-ve-que-4051610.html

Cả 2 vợ chồng tôi đều là dân tỉnh lẻ, lên Tp HCM học tập và làm việc. Năm 2008, chúng tôi vô tình gặp nhau tại một sân cầu lông và bén duyên từ đó. Cuộc sống tấp nập và ồn ào nơi thành phố đã đẩy chúng tôi tới một quyết định bước ngoặc. Chính quyết định này đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của chúng tôi. Chúng tôi quyết định về quê kết hôn và lập nghiệp. Đây là một thành phố nhỏ, xinh xắn, khí hậu rất trong lành. Chúng tôi được sống gần gia đình, nhưng đồng thời cũng hi sinh những cơ hội về việc làm, sự nghiệp tại Tp HCM. Chúng tôi sống cùng bố mẹ. Bố mẹ rất quý con cái, nhưng những bất tiện về sinh hoạt luôn thôi thúc chúng tôi kiếm tiền để dọn ra riêng. Năm 2010 đất ở đây giá còn chưa cao, nếu chịu khó tìm kiếm thì 1m2 đất xây dựng chỉ khoảng 6tr. Năm đó tôi nhớ tổng lương vợ chồng được 8tr 1 tháng. Trừ chi phí sinh hoạt còn dư được 3tr. Tức nếu chăm chỉ, tiết kiệm, chúng tôi cũng mất 200 tháng tiết kiệm, để có thể mua được 1 mảnh đất 100m2. Việc tiết kiệm mua nhà chưa tới đâu, thì vợ tôi có em bé. Trời tháng 11 năm 2011 cực kì lạnh, phòng chúng tôi lại ở trên cao, gió thổi ù ù. Biết vợ đang ở cử, chiều nào tôi cũng về quạt 1 lò than. Vừa nấu nước trà tắm cho con, vừa để xông hơ phòng cho ấm. Tôi dùng nước gừng ngâm rượu, để xông hơ cho vợ, rồi hơ trầu cho con. Mỗi chiều vậy là cả nhà 3 người líu ríu bên bếp than hồng. Tôi nhớ khi hết 1 bao than củi, loại bao 50kg, thì mới chấm dứt vụ xông hơ này. Rồi tôi cũng bỏ những thói quen bừa bộn, thói ăn nhậu sau giờ làm việc, để chạy về chơi với con, chăm sóc bé, dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa. Biệt danh “Ông chồng hay làm” cũng từ những ngày đó mà ra. Rồi con cái dần lớn, lương bổng 2 vợ chồng cũng được nâng lên, ước mơ có một mái ấm riêng biệt cũng ngày càng gần lại. Chúng tôi luôn làm việc để tới một ngày có  được “Một vợ, hai con, ba tầng, bốn bánh”.

Ông trời cũng không phụ người có lòng, nếu bạn chịu kiên trì lao động và tiết kiệm. Sau gần 5 năm chắt chiu và dành dụm, có lúc bị bạn bè đánh giá là keo kiệt. Cuối cùng chúng tôi cũng sở hữu được 1 căn nhà nhỏ, cùng 1 khoản nợ vô cùng lớn trên đầu. Ngày đầu tiên được ra riêng, trong căn phòng trống không, cũng ở trên đồi cao, gió thổi ù ù. Tôi mất ngủ cả đêm, cảm giác nôn nao, rất khó tả. Tôi mệnh Mộc, nhưng ở nhà nào cũng có view đồi núi, cứ mở cửa sổ là nguyên cái view núi trước mặt. Cảnh thì đẹp, nhưng mùa lạnh thì thôi rồi. Vừa gió, vừa sương, vừa lạnh, 2 vợ chồng cùng thằng nhóc cứ co ro trong chăn. Có tháng lạnh quá, tôi bật lò sưởi cả đêm, tiền điện tháng đó lên hơn 1tr đồng. Sau đúng lần đó, cứ mùa lạnh là cả nhà dắt díu ra phòng khách ngủ. Hành trình trả nợ của vợ chồng cũng rất gian nan, năm 2015, sau khi có nhà, vợ chồng nợ nần ngập mặt, bạn bè, người thân mỗi nơi một ít, khoảng 200tr, riêng ngân hàng nợ thêm 700tr. Chúng tôi tính toán mỗi năm cố gắng tiết kiệm tối đa thì được khoản 100tr, chắc hi vọng trong 9-10 năm sẽ trả xong. Ông bà có câu “An cư lập nghiệp” quả không sai. Từ lúc có nhà, tinh thần tiết kiệm, lao động càng hăng say. Khoản nợ dần vơi, tới cuối năm thứ 8 từ lúc lấy nhau, chúng tôi đã trả nợ xong nhà. Nhưng đúng là ông trời không lấy của ai hết, cũng không cho ai hết tất cả. Đúng lúc chúng tôi ổn định nhà cửa, xe cộ, trả hết nợ, thì bệnh tật ập tới. Vợ tôi được chuẩn đoán là Ung thư dạ dày giai đoạn IIB, tức khối u lớn, xâm lấn sâu. Bao nhiêu dự định về tương lai đều tan vỡ, tôi và vợ cùng bước vào cuộc chiến chống ung thư, mọi người hay gọi là “những chiến binh K”. Gởi con lại ông bà, chúng tôi quay lại Tp HCM, nơi 2 đứa từ bỏ lúc thanh xuân, giờ quay lại trong 1 tâm thế khác. 1 tháng phẫu thuật cắt bỏ dạ dày, 1 tháng phục hồi, 6 tháng vô hóa chất. Những ngày dài triền miên cùng một lịch trình, đón xe về Tp HCM, thuê phòng trọ, chờ đợi ở bệnh viện để xét nghiệm, hội chẩn, vô hóa chất, tổng cộng hết 3 ngày, trả phòng đón xe về lại quê, 21 ngày sau lập lại quy trình. Những đau đớn khi vô hóa chất không tới lập tức, mà mỗi ngày mỗi ngày ăn mòn sức khỏe của vợ. Tóc rụng, nôn ói, lở miệng, chóng mặt, sụt cân, da tay chân bị lột ra, cầm nắm đi đứng đều khó khăn, xỉu bất cứ lúc nào. Vợ tôi từ 46kg, xuống 34kg vào lần vô hóa chất lần 8. Trong hành trình chữa trị, chúng tôi được sự động viên và hỗ trợ rất nhiều từ tinh thần và vật chất của bạn bè, đồng nghiệp, và người thân 2 phía. Đó là nguồn động viên rất lớn, bệnh đã khổ, nhưng nếu vừa bệnh vừa nghèo thì đúng là bi kịch. Tôi đã thấy rất nhiều bệnh nhân bỏ viện vì không có tiền chữa trị, về nhà sống chết không biết thế nào. Nếu không được bảo hiểm y tế chi trả, tôi nghĩ khó có thể theo nỗi liệu trình chữa trị. Tính sơ sơ 1 năm điều trị, riêng tiền thuốc men cũng cỡ 500tr. Đây là con số hoàn toàn thực tế và đầy đủ hóa đơn. Nếu cộng tất cả chi phí sinh hoạt, đi lại, phục hồi sức khỏe, con số có thể lên tới tiền tỷ. Tuy nhiên các loại bảo hiểm cũng giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Từ  bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm mua riêng, quỹ hỗ trợ bệnh hiểm nghèo…  Sau gần 1 năm điều trị và phục hồi. Vợ tôi đã đi làm lại. Chuyện tưởng như mới đó, nhưng cũng đã được 1 năm rồi.

Nhìn lại 10 năm đã qua, nhiều hạnh phúc nhưng cũng có không ít gian nan, thứ giữ chúng tôi bên nhau chính là tình yêu và lòng bao dung. Vợ hay nói với tôi, vợ đi du lịch ở đâu cũng được chỉ cần có ba bên cạnh, hoặc vợ chẳng cần ai khác, chỉ cần có ba. Những câu nói đơn giản nhưng chứa đựng đầy đủ cung bậc tình cảm của chúng tôi.

Nhân đây năm mới 2020, vợ chồng tôi kính chúc quý độc giả vnexpress tràn đầy sức khỏe và niềm vui. Chuyên mục tâm sự sẽ ngày càng nhiều bài báo viết về hạnh phúc và tình yêu. Cảm ơn tất cả.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Cảm nhận của người dùng sau một tuần trải nghiệm thực tế Honda Jazz

Bài viết của tôi được đăng trên báo xehay.vn theo liên kết sau.

https://xehay.vn/danh-gia-xe-mot-tuan-trai-nghiem-thuc-te-voi-honda-jazz.html

Lần đầu xuất hiện tại triển lãm VMS 2017, Honda Jazz với sứ mệnh là một chiếc xe Hatchback hạng B, đầy đủ tiêu chí để trở thành một mẫu xe gia đình tiện dụng đi quanh phố phường, cùng doanh số 6tr chiếc trên toàn cầu, một profile lý lịch hoành tráng. Honda kì vọng sẽ tạo ra một cú hích lớn trên thị trường. Với cỗ máy 1.5l CVT, 118 mã lực, quá dư dả để dạo phố hoặc vi vu ra ngoại ô. Hộp số vô cấp 1.5l cho cảm giác mượt mà và tiết kiệm nhiên liệu. Nguồn gốc Nhật Bản và nhập khẩu Thái Lan cũng là một điểm mạnh cho chiếc city car này. Với một người đang sở hữu Hyundai Grand i10 như tôi, chiếc Hatchback này là lựa chọn hoàn hảo để nâng cấp. Và bức tường cuối cùng ngăn cách giữa tôi và em nó chỉ là giá bán. Gần 700tr để lăn bánh em nó với bản cao cấp nhất. Một mức giá rất Honda, rất “Tôi yêu Việt Nam”, xe hạng B nhưng giá hạng C. Tuy nhiên ước mơ của tôi có dịp bùng cháy lại với chương trình giảm giá kịch sàn chào hè 2019 của Honda. Đi đâu cũng thấy quảng cáo giảm giá cực sốc, giảm giá tụt quần rồi có cả một sale nữ ở miền Bắc, cũng bắt trend và quảng cáo giảm giá tụt váy. Sau khoảng 3 ngày gọi điện, nhắn tin và chat chit khắp nơi. Tôi cũng tìm được 1 đại lý Honda ở Gia Lai, bản VX giảm giá tiền mặt 90tr, tặng phụ kiện 10tr. Tổng khuyến mãi 100tr. Xe có sẵn. Chuyển khoản tiền cọc là xe được đưa đến tận nhà. Rất văn minh và phương Tây. Năm nay là 2019, tôi rất ngạc nhiên với việc mua xe mà phải chờ đợi 2,3 tháng của vài hãng xe hiện diện tại VN, nhà máy tại VN luôn. Ông bạn nhà bên đã đặt con Santa Fe từ tháng 4, hãng hẹn 1 tháng, rồi 2 tháng, tới giờ thì ko hẹn ngày về luôn. Nói khi nào có xe nó sẽ gọi. Tôi thì thích cầm tiền ra showroom, thích con nào, chạy về luôn, rất sảng khoái.

Sau đây là những trải nghiệm của tôi sau một tuần cầm lái em nó, bản VX, màu cam.

Ấn tượng đầu tiên về ngoại hình là khá giống với chiếc i10 tôi đang sở hữu, cũng những đường nét bầu bầu, trung tính. Phần ca lăng trước nhìn thoáng qua sẽ thấy giống Honda City, phần đuôi với đèn Led chữ C, nhìn như một bản thu nhỏ của CR-V. Bản VX thiếu bộ body kit RS, tuy giảm tính thể thao, nhưng phần nữ tính lại tăng lên, rất thích hợp cho chị em phụ nữ đi chợ, đón con. Việc không trang bị bodykit cũng giúp xe lâu bị mất form. Rất bền dáng. Những trang bị lằng nhằng thường mau chán và lỗi mốt.

Bước vào khoang nội thất, đầu tiên là tiếng đóng cửa nghe bịch bịch, lái xe phải dùng lực hơi mạnh tay cửa xe mới vào khớp, giúp ta nhận biết ngay lập tức đây là một mẫu xe nhập khẩu, rất chắn chắn. Phong cách thiết kế khoang lái có thể nói là giống 90% với Honda City, màu đen là chủ đạo, một vài điểm nhấn mạ crom. Cảm nhận cá nhân nếu rờ vào thì bình thường, nhưng nếu chỉ nhìn thì phần nhựa đen vân da khá nịnh mắt.

Phần vô lăng được thiết kế đẹp mắt, tràn ngập nút bấm. Thật bất ngờ với một mẫu xe hạng B mà vô lăng có tới 15 nút bấm. 7 nút dành cho việc điều khiển màn hình cảm ứng, tăng giảm âm lượng, chọn nguồn phát, menu, tới lui bài hát. 3 nút dành cho nghe gọi điện thoại rảnh tay, truy cập danh bạ. 3 nút cho ga tự động cruise control, và 2 nút nằm trên lẫy chuyển số. Đây là một trang bị tôi rất thích, và là mơ ước của nhiều mẫu xe số tự động khác. Bất cứ khi nào cần vượt, chỉ một cứ gẫy nhẹ ngón tay, xe lập tức chuyển về D3 (hoặc D2 tùy tốc độ), vòng tua máy tăng cao, sẵn sàng cho 1 pha bức tốc. Sau khoảng 2s, đến 3s, xe lại quay về chế độ D. Riêng nếu để cần số ở chế độ S (Sport), chúc mừng bạn, bạn đang sở hữu một chiếc xe số sàn thực thụ, Honda Jazz giả lập 7 cấp số từ S1-S7. Lẫy bên trái để giảm số, lẫy bên phải tăng số, rất tự nhiên và nhanh chóng. Tôi đánh giá rất cao tính năng này. Nó giúp tôi đỡ một phần nhung nhớ cảm giác lái của chiếc xe số sàn cũ. Trải nghiệm chế độ S khi xuống đèo Prenn là một trải nghiệm rất tuyệt vời. Bạn gần như không phải sử dụng ga và thắng, một thứ đốt tiền, và thứ còn lại đốt cả tiền và tiềm năng rủi ro. Nhẹ nhàng gẫy số ở S4, bạn có tốc độ khoảng 40-50km, thấy xe hơi nhanh, lại gẫy số xuống S3, vòng tua máy lên cao hơn, chiếc xe được thắng lại bằng động cơ. Với những dốc dựng đứng và dài, số S2 sẽ thích hợp cho bạn. Hoàn toàn không tốn xăng như cách lái thông thường là thắng để xe chậm lại, và nhồi ga để xe chạy nhanh lên. Với chế độ S, đơn giản là tăng giảm số đúng tốc độ mong muốn. Việc còn lại để động cơ làm việc.

Hệ thống máy lạnh tự động cảm ứng rất hiện đại. Tuy hơi gây mất tập trung và bối rối so với việc vặn những núm xoay, nhưng cảm giác đó qua rất nhanh. Sau 7 ngày tôi có thể vận hành thành thục kiểu cảm ứng này với một phong cách rất 4.0, sờ sờ, quẹt quẹt. Hệ thống làm lạnh rất nhanh, nhưng không sâu. Quạt gió 6 nấc, từ nấc thứ 3, quạt kêu hơi to, nhưng để ở mức 1,2, bạn có thể không nhận ra quạt đang hoạt động. Thích hợp khi bạn cần một không gian yên tĩnh.

Hệ thống giải trí DVD 7 inch hiện đại. Đầy đủ các kết nối AUX, BLUETOOTH, HDMI, USB. Đàm thoại rảnh tay. Tất cả đều điều khiển đượcc từ vô lăng. Giúp bạn giải trí mà không bị xao lãng khi lái.

Về cách âm, xe êm ái và yên tĩnh khi vận hành tốc độ dưới 60km/h. Trên 60km/h, tiếng gió, tiếng động cơ, tiếng mặt đường vọng vô khá rõ. Có lẽ xe được thiết kế với một tinh thần thể thao đúng như quảng cáo RS Racing Spirit. Tiếng còi vang trong xe khá lớn, tôi có cảm giác người ngồi trong xe nghe to hơn bên ngoài. Rất văn minh khi nhắc nhở bạn hãy suy nghĩ kĩ trước khi bấm còi làm ồn ào người khác.

Đó là phần người lái. Còn phần người ngồi. Cảm nhận của vợ cả là quá rộng rãi. Với trục cơ sở dài hơn cả Vios, phần đuôi hatchback cao ráo, khoảng cách từ đầu gối vợ tới ghế trước còn dư cả vài chục cm, dư sức duỗi cả tay chân. Khoảng trống trên đầu bao la. Nếu không nói quá thì Honda Jazz là xe hạng B, nhưng sở hữu không gian của xe hạng C, và gần tới cả D. Rất rộng so với hình dáng có phần nhỏ nhắn của em nó. Từ trong xe bước ra sau cốp, tôi đinh ninh xe rộng vậy, chắc cốp sẽ nhỏ, nhưng lại hoàn toàn bất ngờ. Cốp sau khá rộng rãi. Thể tích lên tới 359l. Dư sức để 3 vali cỡ trung và vài balô cho một gia đình đi du lịch trong 3,4 ngày. Hãy nhìn sang chiếc xe của người đồng nghiệp tôi, chiếc Accent sedan, chiều dài xe hơn 40cm, nhưng thể tích cốp chỉ là 386l,  nhiều hơn 27l. Sở hữu chiều dài hơn 40 phân mà cốp to hơn có 27l, chỉ hơn đúng 1 vali cỡ vừa. Vậy mới thấy hãng xe Nhật bản đã ăn cắp không gian tốt đến chừng nào. Chưa nói tới việc chiếc Jazz có thể gập phẳng 2 ghế sau để tăng không gian chứa đồ lên hơn 1300l, quá dư dả để chuyển nhà hay chở cả máy giặt. tủ lạnh.

Sau một chuyến đi gần 50km về quê ăn giỗ. Tranh thủ lúc mọi người vẫn còn đang nhậu nhẹt, tôi ra xe để thử nghiệm tính năng cực hiếm gặp trên các dòng xe tại Việt Nam là ghế Magic Seat. Tháo tựa đầu ghế trước. Gập thẳng 180 độ, ghế trước và ghế sau tạo thành một chiếc giường, giúp bạn thoải mái nằm ngả nằm nghiêng. Tôi chuẩn bị sẵn 1 chiếc gối và mền mỏng. Đậu xe dưới bóng râm, hé cửa kính để đón những ngọn gió mang theo hương vị của vùng quê Đơn Dương, nằm thẳng lưng đánh một giấc. Cảm giác chiếc xe như một căn nhà nhỏ ấm cúng.

Hãy nói những mong muốn của bạn về một chiếc xe gia đình. Bạn cần một chiếc xe nhỏ gọn, dễ xoay trở trong phố, dễ dàng đậu đỗ, không gian rộng rãi, tiết kiệm nhiên liệu, vận hành bền bỉ. Và đôi lúc cần sự cá tính, thể thao. Tất cả những điều trên, Honda Jazz đều đáp ứng vượt kì vọng của bạn. Còn chần chừ gì nữa mà không xuống tiền ngay để rước Honda Jazz. Đúng như quảng cáo Jazz “Vị Cuộc Sống”, có êm ái, có phấn khởi, có tiện dụng và có cả nghỉ ngơi.

Mời các bạn tham gia group của mình. Nơi chia sẻ, trao đổi về Honda Jazz

 
CLB Honda Jazz Việt Nam – "Vị cuộc sống"
Nhóm Công khai · 1 thành viên
Tham gia nhóm
 
Đăng bởi Để lại phản hồi

MỘT VIÊN GẠCH NHỎ HÔM NAY – MỘT CÔNG TRÌNH VĨ ĐẠI NGÀY MAI

Tôi là một vận động viên nghiệp dư, từng chơi được nhiều môn thể thao từ  bóng bàn, cầu lông, tennis và bóng đá. Nhưng càng lớn tuổi, càng hiểu biết nhiều thì càng thấy bóng đá thực sự là môn thể thao vua. Không chỉ rèn luyện sức khỏe của bản thân, tốt cho gia đình mà còn tốt cho xã hội, đất nước. Bóng đá đã vượt ra ngoài khuôn khổ là một môn thể thao, nó đi xuyên biên giới và là mục tiêu số một để quảng bá hình ảnh, đất nước, con người của một quốc gia. Việt Nam là quốc gia cuồng nhiệt với bóng đá không thua bất kì nơi đâu trên thế giới. Nhưng loay hoay mãi vẫn đang trong quá trình thoát ly với “vùng trũng” của bóng đá thế giới. Đó thật sự là một nghịch lý. Nhiều chuyên gia và ông bầu có tâm huyết đều nhận định bóng đá Việt nam chưa phát triển được do “xây nhà từ nóc”. Tôi không dám lạm bàn về vấn đề vĩ mô như vậy. Trên quan điểm một người bố trẻ, tôi có suy nghĩ đơn giản hơn. Hãy bắt đầu xây một công trình vĩ đại từ một viên gạch nhỏ. Tôi có một nhóc con 8 tuổi. Tôi đã cùng con tập luyện bóng đá hàng ngày từ lúc cháu 5 tuổi. Mỗi sáng thứ bảy và Chủ nhật bất kể mưa gió, tôi đều đưa con đến lớp học bóng đá Cộng đồng, để con được học tập một cách bài bản. Mỗi tối thứ 2, tối thứ 5, tôi có hội bóng đá futsal sân cỏ nhân tạo, tôi đều dẫn con đi tập chung. Các trận thi đấu của đội tuyển Việt nam, tôi và con đều hào hứng ngồi xem trực tiếp trên truyền hình. Cháu có thể đọc vanh vách tên của các đàn anh Quang Hải, Đình Trọng, Công Phượng. Trước nhà tôi là khoảng sân nhỏ, hầu hết các tối rảnh cháu và các bạn cùng xóm đều chạy nhảy đá bóng tại đây. Không biết từ bao giờ, cháu đã đam mê với trái banh hơn tất cả mọi thứ. Cháu có thể đá banh mọi lúc, mọi nơi, đá không biết mệt và chỉ khi ba mẹ la rầy mới chịu ngừng chơi. Bên cạnh đó, tôi cũng tích cực cho bé sinh hoạt ngoài trời, chơi patin, thả diều, chạy xe đạp và tập bơi.  Cháu đã biết bơi từ lúc 6 tuổi. Cùng tuổi với cháu, các gia đình trẻ đang đau đầu với con em của họ, làm sao để các bé ngừng chơi điện thoại, ngừng chơi điện tử và đừng dán mắt vào màn hình tivi. Tôi cho rằng trong tất cả các em nhỏ đều chứa đựng một nguồn năng lượng dồi dào, đầy hứng khởi. Hãy xây dựng và hun đúc một tinh thần rèn luyện thể thao từ nhỏ cho bé. Hãy cùng bé đặt những bước chân đầu tiên trên hành trình chinh phục những thách thức trong thể thao. Năm nay tôi đã 40 tuổi, vẫn tham gia đá banh và dành giải vô địch bóng đá trong công ty có hơn 2000 nhân viên. Bố mẹ hãy cùng đi với con, cùng tập luyện với con. Đừng gởi con vào các trung tâm và quay đi với những bận rộn của cuộc sống. Tôi có nghe câu nói “Bạn sẽ đi nhanh nếu đi một mình, nhưng muốn đi được xa, hãy đi cùng với người khác.” Tôi sẽ cùng con trai mình, đi cùng nhau, tập luyện cùng nhau, đam mê cùng nhau. Và viên gạch ngày hôm nay, sẽ là nền móng cho công trình vĩ đại sau này. Chúc tất cả các bạn yêu mến thể thao nói chung và bóng đá nói riêng, hãy xây dựng một thế hệ trẻ đầy đam mê, ngày chúng ta thấy đội tuyển Việt Nam thi đấu ở Worldcup sẽ không còn xa.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Nếu biết cách sử dụng, xe Hàn bền không thua xe Nhật

Bài viết của tôi được đăng trên báo điện tử vnexpress.net theo link sau.

https://vnexpress.net/tin-tuc/oto-xe-may/dien-dan/neu-biet-cach-su-dung-xe-han-ben-khong-thua-xe-nhat-3796192.html

Tôi muốn chia sẻ trải nghiệm của bản thân khi sở hữu một mẫu xe Hàn đã chạy khoảng 120.000 km.

Xe của tôi là một chiếc hatchback cỡ A, bản số sàn, 1.0, đăng ký năm 2015. Tôi mua xe vừa phục vụ gia đình, vừa chạy taxi công nghệ khi rảnh rỗi. Có lúc khách hàng yêu cầu tôi cũng đi tỉnh hoặc đi khá xa. Đến nay đã hơn 3 năm sở hữu, xe chạy hơn 120.000 km, đi qua hầu hết các cung đường và các loại thời tiết. Từ những chuyến đi ngắn 2-3 km, có ngày lên tới một hai chục lượt hoặc những chuyến đi dài, có lúc tôi chạy liên tục 700 km, chỉ nghỉ ngơi để uống nước, vệ sinh.

Tôi chạy xe trong điều kiện thời tiết thay đổi liên tục, từ khu vực lạnh lẽo, mưa gió của cao nguyên, những con đường sình lầy, cho tới những con đường nắng cháy của miền Trung.Tôi kể ra để các bạn đọc hình dung được tôi đã vận hành chiếc xe như thế nào. Và kết quả là xe chưa một lần nằm đường vì hư hỏng. Cứ mỗi sáng thức dậy, đề nổ máy là “em ý” sẵn sàng phục vụ tôi trọn vẹn ngày dài. Trong suốt 120.000 km, tôi đã thực hiện kỹ những việc bảo dưỡng và sửa chữa, muốn chia sẻ với độc giả để có một chiếc xe Hàn Quốc bền bỉ.

Mỗi 5.000 km: thay nhớt, kiểm tra gầm, khoang máy, vệ sinh thắng, kiểm tra các loại dầu phanh, nước mát, nước rửa kính. Hai lần thay dầu thì một lần thay cốc lọc. Nếu chỉ thay dầu thì hết 500.000 đồng thêm cốc lọc là 600.000 đồng. Tôi làm tại garage quen gần nhà.

Lúc 80.000 km, tôi làm bảo dưỡng lớn, thay bugi, dầu phanh, dầu hộp số, lọc nhớt, lọc điều hòa, lọc xăng, lọc gió động cơ, nước mát, nạp ga lạnh, dây curoa tổng, hết khoảng 3 triệu. Đồng thời thay bình ắc-quy hết 900.000 đồng. Bộ ly hợp có dấu hiệu không tốt lúc 80.000 km-85.000 km. Tôi đã thay bi T, và lá côn, láng lại bánh đà. Li hợp vẫn còn xài được, nhưng các triệu chứng cho thấy lá côn đã mòn nên tôi thay luôn. Hết 1,6 triệu.

Cũng vào thời điểm xe chạy 80.000 km là lúc nên thay lốp, hết 3,4 triệu. Bộ lốp theo xe nhập Ấn khá tốt, nếu tiết kiệm bạn có thể chạy hơn 100.000 km, nhớ đảo lốp mỗi 20.000 km.

Thay công tắc mở cốp (không hỏng nhưng bị rách miếng cao su). Lúc đầu tôi dùng ruột xe để dán vào sử dụng. Nhưng sau đó thay hết 400.000 đồng. Cái này rách khá sớm, vì khách hàng mở cốp sử dụng móng tay. Sau này tôi tự mở cốp, nên không bị rách nữa.

90.000 km thay nắp két nước làm mát bị hỏng gioăng giá 100.000 đồng.

115.000 km thay bộ công tắc tổng hết 1,6 triệu.

Thay 2 bộ gạt mưa, mỗi bộ 120.000 đồng vào đầu mỗi mùa mưa.

Tổng cộng các chi phí trên hết khoảng hơn 20 triệu, cho cả bảo dưỡng và sửa chữa, trong 120.000 km và 3 năm sử dụng. Về bảo dưỡng thì xe nào cũng thế, tới hạn phải thay. Còn về hư hỏng bất chợt thì xe tôi hỏng đúng bộ công tắc tổng lúc 115.000 km, hỏng gioăng nắp két nước lúc 90.000 km, sau này đọc tài liệu tôi mới biết, cái nắp này cần thay lúc 40.000 km. Tức hầu như xe không bị hỏng bất cứ thứ gì, toàn những món hao mòn tới hạn phải thay.

Nếu là xe gia đình, mỗi năm chỉ chạy 10.000 km – 15.000km, thì hầu như trong 10 năm, không phải suy nghĩ gì nhiều. Ai nói xe Hàn là kém bền, mau hư, mau nát máy, đó là phát biểu cảm tính hoặc chưa được trải nghiệm.

Hiện mỗi sáng, tôi chỉ việc đề máy và tận hưởng trọn vẹn các cung đường với mức tiêu hao chỉ 5 lít xăng cho 100 km, sửa chữa bảo dưỡng chỉ nhỉnh hơn tí so với xe máy.  

Chúc độc giả VnExpress có một ngày vui vẻ, chúc các bác tài lái xe bình an

Đăng bởi Để lại phản hồi

Đi xe hơi ở tỉnh ‘sướng’ lắm

Bài viết của tôi được đăng trên báo vnexpress.net với link sau.

https://vnexpress.net/tin-tuc/oto-xe-may/dien-dan/di-xe-hoi-o-tinh-suong-lam-3644305.html

Tôi 37 tuổi, có vợ, một con, nhà ở tỉnh. Tôi có nhà nhỏ, tuy nhiên nhà vẫn có garage, công ty rộng rãi, đỗ được nhiều xe. Thu nhập vợ chồng khoảng 30 triệu Chi phí 15-20 triệu, còn dư 10-15 triệu.

Sau mấy năm tích góp, tôi mua thanh lý xe Hyundai i10 chạy taxi giá 270 triệu. Không phải trả góp.

Xe đi 100.000 km, nhưng sau khi sơn sửa nhìn vẫn “long lanh” như mới. Tổng chi phí sau khi sơn, lên đời vài món để che giấu “quá khứ huy hoàng” là 300 triệu.

Tôi đã sở hữu xe được một năm và chi phí như sau:

Xăng – một tháng chạy 1.000 km khoảng 800.000 đồng. Có tháng đi chơi thì hơn một triệu, nhưng nếu chỉ đi làm thì khoảng 600.000 – 700.000 đồng. Một năm khoảng 10 triệu.

Bảo dưỡng 6 tháng một lần, mỗi lần hơn một triệu. Một năm khoảng 2 triệu.

Tôi chỉ mua bảo hiểm bắt buộc. Khoảng 600.000 đồng một năm.

Bảo trì đường bộ khoảng 1,6 một năm. Phí đăng kiểm 400.000 đồng một năm.

Ở tỉnh hầu như không mất tiền gửi xe. Chỗ nào hẻm hóc thì tôi chủ động đỗ xa, rồi đi bộ vào. Còn tiết kiệm hơn đi xe máy, như đi hội chợ, bệnh viện, xe máy thì tính phí, nhưng ôtô thì đỗ miễn phí. Ở tỉnh tôi xe đỗ đầy đường, kể cả qua đêm đều không mất gì cả.

Tiền phạt vi phạm giao thông, thì tôi chưa bị phạt lần nào. Có thể do may mắn, có thể một phần do tính cẩn thận. Tuy tôi đi xa coi như là nhiều. Một năm, tôi đi du lịch Nha Trang, Ninh Chữ, Phan Thiết tới 5 lần. Còn đi về quê cách 100 km cũng khá nhiều.

Tổng chi phí cho xe một năm là 14,6 triệu mỗi tháng là 1,2 triệu.

Lâu lâu khi có thưởng, hay có thu nhập thêm tôi có mua vài món trên xe, như camera hành trình (của Xiaomi chỉ một triệu), hay lắp thêm camera cập lề (600.000 đồng). Những thứ này là thu nhập ngoài tôi tự thưởng thêm cho xe, chỉ một lần cho toàn bộ đời xe nên tôi không tính vào chi phí định kỳ.

Đó là về chi phí, còn thuận lợi thì không đong đếm được.

Tôi làm ở tỉnh, còn quê vợ cách 50 km, quê tôi cách 100 km. Lúc xưa một năm, chỉ về thăm được 2 -3 lần. Giờ thì bất cứ giỗ chạp, ma chay, cưới hỏi, tân gia nào tôi và vợ con cũng có mặt. Về quê vợ chỉ một giờ, quê tôi thì khoảng hai giờ. Thủ tục lễ nghĩa với họ hàng đầy đủ.

Thành phố tôi ở mưa quanh năm, có khi mưa cả 6 tháng. Có xe tôi có thể chở vợ đi làm, con đi học. Đôi lúc vợ thích ngủ nướng, thì vợ đi làm sau, còn con thì tôi chở đi. Thấy rất an toàn và thoải mái. Lúc đi trên xe con tôi cũng có thể ngủ thêm một chút, hoặc ngồi chơi, ngắm mưa rơi.

Đường phố rộng rãi, chỉ đông xe vào các dịp lễ, nhưng vì biết trước, nên tôi chủ động đi những đường khác vắng hơn. Nhìn mọi người vất vả mặc áo mưa, chở con, chở cặp, thấy rằng, chiếc xe hơi thật đáng giá. Cũng mong nhà nước giảm thuế, để mọi người đều có thể sở hữu xe hơi.

Tôi coi xe như căn nhà di động thứ hai. Tôi đóng thêm một thùng gỗ để trong cốp xe. Bên trong là cơ man đồ chơi của con, nào banh bóng, lều dự phòng, ghế ngồi, patin, quần áo dự phòng, đồ câu cá. Rồi đồ nghề xe đầy đủ. Cứ thích là tôi chở con ra công viên chơi, thích cắm trại thì cắm trại, thích câu cá thì câu cá. Có xe tôi còn chở được ông bà đi đám, đi thăm bà con, rồi chở bạn bè khi bạn bè lên đây du lịch. Những điều trên thật khó khăn nếu đổi lại là xe máy.

Hãy mạnh dạn sở hữu xe để nhận được sự an toàn, chủ động, văn minh của xe hơi mang lại. 

Chúc các bạn nam mau chóng sở hữu được chiếc xe đầu tiên của đời mình

https://vnexpress.net/oto-xe-may/di-xe-hoi-o-tinh-suong-lam-3644305.html

Đăng bởi Để lại phản hồi

Kỷ niệm lần đầu có ôtô của một người Việt

Bài viết của tôi được đăng trên báo vnexpress.net theo liên kết sau.

https://vnexpress.net/ky-niem-lan-dau-co-oto-cua-mot-nguoi-viet-3612250.html

Lần đầu lái xe về, đi nội tỉnh gần 120 km, qua 2 cái đèo, cùng hàng tá đường dốc quanh co, thử thách thần kinh không hề nhẹ.

Sau hơn chục năm theo dõi tin tức, đi các hội chợ triển lãm xe, tập lái, lấy bằng. Rồi cứ có dịp lại mượn xe của bạn, của anh em, cái ngày mong ước sở hữu một em 4 bánh cũng tới. Giống như phần nhiều cánh đàn ông trẻ, xe cũ chính là lựa chọn tốt nhất. Vì giá rẻ hơn, cũng như mới lái có va quẹt cũng đỡ xót. Cuối cùng với sự giúp đỡ của nội ngoại 2 phía, cùng với ngân hàng thì mình cũng tậu được em Gàri (Hyundai Grand i10) về nhà.

Mọi việc diễn ra khá ổn trong 50 km đầu tiên, gió nhẹ vi vu. Bà cả ngồi bên cạnh hiu hiu ngủ trong tiếng nhạc du dương. Khung cảnh yên ả, khá giống với đoạn đầu của những thước phim kinh dị. Bỗng có tiếng leng keng xung quanh. Thôi chết, trước lúc đi, ông anh rể là tài xế lâu năm có dặn. Lái xe thì phải dùng tất cả giác quan. Mắt nhìn 4 phía. Tai nghe 8 hướng. Tay vê vô-lăng. Chân côn chân thắng, kể cả mũi cũng phải ngửi. Sao mà ổng nói linh tinh thế.

Thôi được, vậy là tấp vô lề. Đi một vòng quanh xe không thấy dấu hiệu nào khả nghi. Lại nghe tiếng leng keng, ngoái đầu nhìn lại, thì ra chiếc công nông, tiếng leng keng phát ra từ đấy. Hú hồn. Đúng là tự mình nhát ma mình, tuy nhiên tự an ủi một câu: “Cẩn tắc vô áy náy”.

Tiếp tục hành trình thẳng tiến lên Đèo Prenn, một trong những con đèo quanh co bậc nhất vùng núi rừng Tây Nguyên. Đèo Prenn dài 11 km, nằm cách trung tâm Đà Lạt khoảng 10 km, đường nhỏ hẹp quanh co, cua cùi chỏ, cua tay áo, khuất tầm nhìn. Một bên là đỉnh núi cao vợi. Một bên là vực sâu thăm thẳm. Sương mù quanh năm. Rất nhiều cánh tài xế gọi đây là “đoạn đường sợ hãi”.

Đoạn đường không cho tài xế cơ hội để sửa chữa sai lầm. Những con số thống kê về tai nạn, số người thương vong, khiến cho cánh tài xế ít ai dám vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh đẹp và thơ mộng của nó.

Hiện tại đèo cũng đang sửa chữa, cấm xe lưu thông từ 19h tối tới sáng 5h sáng hôm sau. Mặc dù đã đi qua đèo này hàng trăm lần bằng xe máy, nhưng cảm giác điều khiển một em bốn bánh leo đèo cũng đem lại niềm phấn khích khác lạ trong mình.

Theo đúng bài vở được học, cứ số 2, 3, tốc độ 30-40 km/h mà chạy. Vừa lên đèo thì gặp ngay công trình. Mấy anh công nhân bắt dừng lại, đợi chiều xe xuống. Thế là dừng lại nguyên một đoàn, xe mình đầu tiên. Sau khoảng 5 phút chờ đợi, anh công nhân ngoắt ngoắt tay, ra hiệu cho mình tiến lên. A, giờ là tới bài học khởi hành ngang dốc.

Hồi thi sa hình được 100 điểm, nên khá tự tin. Thả nhẹ chân côn đợi cho xe rung lên, chuyển chân phanh sang ga thì tạch một tiếng. Xe tắt máy. Hơi hoảng nhưng không sao. Liếc nhìn bảng điều khiển, thấy đèn phanh sáng. Thì ra quên nhả phanh tay. Không sao cả. Nhả phanh tay, đề máy, vào số một. Thả côn từ từ. Lại tạch một tiếng, tắt máy, quái đản, thế quái nào tắt máy được.

Sách vở đã dạy, thi cử cũng qua rồi. Phía sau bắt đầu nghe tiếng còi inh ỏi. Phía trước anh công nhân tuýt còi thúc giục. Vài chiếc xe máy không kiên nhẫn bắt đầu vượt lên phía trước.

Trời chiều 4h, dưới cái không khí dịu nhẹ, lành lạnh của Đà Lạt nhưng mồ hôi bắt đầu rịn rịn trên trán mình. Kiểm tra lại bảng điều khiển. Ổn định, phanh tay đã gỡ. Các dấu hiệu cho thấy chiếc xe vẫn đáng tin cậy. Nhìn xuống cần số. Á à, thì ra là vào số 3. Quy trình lại bắt đầu.

Đề máy, vô số một. Thả chân côn cho tới khoảng bắt dính li hợp. Chuyển chân phanh sang ga. Xe từ từ chạy lên. Vừa qua được đoạn đường thi công, tự cho phép mình thở phào một cái.

Thế nhưng câu chuyện còn chưa dừng ở đó.

Lúc ở giữa đèo thì bắt gặp xe buýt Lửa Hồng. Đây là xe chuyên tuyến Đà Lạt – Đơn Dương. Mới đưa vào khai thác, màu sắc rực rỡ tuy nhiên theo mình đoán chính là để che giấu một nội tạng cũ kỹ. Xe xả đầy khói đen. Nếu mình không nói quá thì tuổi đời chiếc xe này có khi cao hơn tuổi của mình. Tốc độ thì không phải bàn cãi. Nếu mình đi bộ nhanh một tí thì có thể vượt chiếc xe này dễ dàng.

Tuy nhiên hôm nay là câu chuyện đi 4 bánh, để vượt được “ông kẹ” này không hề dễ dàng. Đặc biệt là đang đi đường đèo. Thân thể anh ấy chiếm hết phần đường bên phải. Đường đèo thì quanh co liên tục. Tầm nhìn xa chỉ được khoảng 30-40 m là tới đoạn cong. Đèo Đà Lạt lại ít gương cầu lồi. Chắc là không đủ kinh phí để làm gương cầu nguyên cái đèo dài 11 km.

Thế là bài vở được học thế nào làm thế đó. Cứ chạy theo đuôi anh ấy. Khoảng 10 phút sau, thì có gần 20 đến 30 chiếc bốn bánh phía sau. Cùng với khoảng 10-15 xe máy sàng qua sàng lại.

Tiếng bấm còi inh ỏi, nhá đèn pha đủ kiểu, nói chung bị dí vào đít. Thôi kệ, mặc ai bấm còi. Ta thấy không an toàn, ta không vượt.

Tuy nhiên không phải ai cũng là lái mới như mình, một anh Fortuner màu đen bóng đang chạy sau mình đã mất kiên nhẫn (hay ảnh đang vội), đã quyết định vượt lên. Sau khi xi-nhan, đá đèn, bóp còi inh ỏi thì anh ấy vượt.

Nói thật là trong đầu mình lúc đó suy nghĩ, có khi nào ảnh vừa lên thì có xe xuống không? Mà đúng thật, anh Fortuner vừa vượt qua xe mình, mới qua nửa xe buýt thì gặp xe trên xuống. Nhưng trong cái rủi có cái may, thứ nhất là ảnh không gặp xe 50 chỗ của các nhà xe trứ danh. Thứ hai là xe từ trên xuống chạy chậm. Chiếc Fortuner hoảng quá thắng lại, cúp đầu xe mình. Thế là nguyên đoàn xe thắng lại hết.

Hú hồn, không có tai nạn nào xảy ra. Từ lúc đó thì nguyên đoàn đi theo chiếc xe khách từ từ leo đèo. Chả thấy ai vượt anh ấy cả. Phải tới khi gặp đoạn đường thẳng ngay “ngôi nhà ma” thì ai nấy đều chia tay tay anh xe khách, chia tay trong lưu luyến và vấn vương.

Từ đấy về nhà mọi chuyện êm đẹp và yên ổn. Vẫn cái không khí lành lạnh, dòng người nhẹ nhàng di chuyển trong phố Đà Lạt, chẳng ai biết được, có một tài xế mới vừa chập chững bước vào đời. Với những kỷ niệm khó quên của ngày đầu “bão tố” ấy.

https://vnexpress.net/oto-xe-may/ky-niem-lan-dau-co-oto-cua-mot-nguoi-viet-3612250-p2.html

Đăng bởi Để lại phản hồi

Khi người phụ nữ của bạn bị đánh!

Bạn có xót xa khi vợ mình, con gái, chị gái, em gái, mẹ mình bị đánh?

Hôm nay đọc được bài viết

Hai lần bị chồng đánh vì những lý do vụn vặt

Thấy 96,69% các ông chồng tán thành việc đánh vợ khi vợ hỗn, bướng, dám cải tay đôi, không nghe lời. Thật là một bất công của xã hội, đổi lại chồng hỗn, bướng thì vợ có được “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” với chồng chăng?

Thấy chuyện người, ngẫm lại chuyện mình. Vợ mình cũng có lúc bướng bỉnh, không nghe lời, thách thức trong lúc mình nóng giận. Đúng với câu “đổ dầu vào lửa”. Theo đúng logic đàn ông Việt, thì chắc mình đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ rồi. Vì sao đánh vợ lại là sai lầm không thể tha thứ. Người ta có nói “không đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Bạn nghĩ sao khi mẹ mình, con gái mình, chị em gái mình bị người khác đánh đập.

Là người đàn ông “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao”, hãy là chỗ dựa tinh thần, là trụ cột, để người vợ yếu đuối dựa vào. Người đã chăm sóc ta và con ta từng miếng ăn, giấc ngủ, người đã bỏ qua những cuộc vui với bạn bè, để nhanh chân chạy về lo cho ta miếng ăn, sẵn sàng nép vào lòng ta, lúc ta đang cần sưởi ấm khi bị dòng đời lạnh lùng xua đuổi.

Chỉ cần đánh vợ một lần, bạn đã vượt qua giới hạn của sự tôn trọng. Vợ bạn sẽ tôn trọng bạn biết bao, khi nhận ra thay vì đánh vợ, bạn lại cao thượng vượt qua cái tôi chính mình. Bạn đã kiềm chế được bản thân, xứng đáng là một chỗ dựa vững chắc của gia đình. Hãy dành sức lực cho việc bảo vệ gia đình chống chọi với dòng đời vô tình. Hãy “dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về” bằng tình yêu thương và sự kiên nhẫn. Làm được vậy, đàn ông Việt sẽ tự hào biết bao.

Đôi dòng dành cho vợ khi nhớ lại giây phút “giận hờn” của vợ chồng mình.

avatar1

 

 

 

Đăng bởi 3 phản hồi

Bài dịch: UML Chapter 1 – Introduction

UML ( Unified Modeling Language) hay còn gọi là Ngôn ngữ mô hình hóa thống nhất, được xem như là ngôn ngữ mô hình hóa tiêu chuẩn trong việc phát triển hệ thống cũng như phần mềm. Tuyên bố trên đã chính thức kết thúc những tranh cải xung quanh việc phát triển phần mềm tuy nhiên nó cũng đã để lại những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Tại sao lại gọi là UML thống nhất? UML có thể mô hình những gì? Vì sao lại gọi UML là một ngôn ngữ ? Và điều quan trọng nhất là vì sao bạn phải quan tâm tới UML.

Việc thiết kế một hệ thống có quy mô lớn đối mặt nhiều khó khăn, thách thức. Từ một ứng dụng cá nhân đơn giản cho tới hệ thống doanh nghiệp nhiều người dùng đều được tạo thành từ hàng trăm tới hàng ngàn thành phần phần mềm và phần cứng khác nhau. Làm sao bạn hay nhóm của bạn có thể theo dõi những thành phần cần thiết này, tác dụng của chúng, cũng như chúng có đáp ứng được yêu cầu của khách hàng. Xa hơn, làm sao bạn có thể chia sẻ thiết kế của mình với những đồng nghiệp khác mà chắc chắn rằng chúng vẫn còn hoạt động ăn khớp với nhau. Có quá nhiều chi tiết mà bạn có thể hiểu sai hoặc bỏ sót trong quá trình phát triển một hệ thống phức tạp khi mà trong tay bạn không có một công cụ hỗ trợ cần thiết. Và đây là lúc UML xuất hiện.

Trong thiết kế hệ thống, bạn muốn mô hình hóa vì một lý do quan trọng: để quản lý sự phức tạp. Mô hình hóa giúp bạn có thể thấy một bức tranh tổng quát, cho phép bạn tập trung, nắm bắt, thảo luận về những khía cạnh quan trọng của hệ thống.

Một mô hình là một định nghĩa trừu tượng của một đối tượng thực. Khi bạn mô hình hóa một hệ thống, bạn trừu tượng tất cả chi tiết, cả những chi tiết không liên quan hoặc có thể gây nhầm lẫn. Mô hình này là một bản sao chép đơn giản cho một hệ thống thực tế, vì vậy nó cho phép bạn hiểu, ước lượng hoặc đánh giá hệ thống nhanh hơn là việc đào sâu nghiên cứu chính hệ thống thực tế. Không những vậy, với một ngôn ngữ mô hình chính thức, tuy chỉ là việc trừu tượng, nhưng lại là một ngôn ngữ chính xác. Việc chính xác này cho phép máy tính có hiểu được, vì thế có thể phiên dịch, thực thi cũng như chuyển đổi qua lại giữa các hệ thống khác nhau.

Để mô hình một hệ thống hiệu quả, bạn cần một thứ quan trọng. Đó là ngôn ngữ với các mô hình cụ thể. Đó chính là UML.

1.1 UML có những gì?

UML bao gồm tập hợp những pseudo-code (mã giả), actual code (mã thật), hình ảnh, biểu đồ, những chú thích, và thực tế là chúng bao gồm nhiều thứ giúp bạn mô tả một hệ thống. Những thành phần tạo nên UML này được gọi là notation (những ký hiệu hay quy ước). Hình sau miêu tả một ví dụ về notation.

Figure1-1

Hình 1-1 trên là định nghĩa một class trong UML.

Tuy nhiên, notation không phải toàn bộ UML. Nếu không được giải thích hình 1-1 là định nghĩa một lớp, tuy bạn có thể đoán ra nó là gì, nhưng vẫn không đầy đủ. Vì vậy việc mô tả notation là cần thiết. Những mô tả này được gọi là semantics (ngữ nghĩa học).

Bất cứ thứ gì có notation ( thể hiện một mô hình) và có mô tả ý nghĩa của notation thì đều được gọi là ngôn ngữ mô hình hóa. Nhưng tại sao bạn lại được khuyên dùng UML trong khi có rất nhiều cách để mô hình hóa, bao gồm cả những cách bạn tự nghĩ ra?

Mọi phương pháp mô hình hóa đều có ưu và khuyết điểm, nhưng UML có 6 ưu điểm sau:

  • UML là một ngôn ngữ chính thức: mỗi thành phần trong UML đều được định nghĩa chuẩn xác, vì vậy bạn có thể tự tin rằng, khi bạn mô hình hóa một thành phần nào của hệ thống, nó sẽ không bị hiểu lầm.
  • UML ngắn gọn: toàn bộ UML được tạo thành từ những ký hiệu đơn giản và dễ hiểu.
  • UML toàn diện: UML mô tả đầy đủ các khía cạnh của một hệ thống
  • UML linh động: Khi cần thiết UML có thể xử lý một hệ thống lớn, nhưng UML cũng có thể mô hình những hệ thống nhỏ.
  • UML dễ học: UML đã được đưa vào giảng dạy trong cộng động hướng đối tượng từ 15 năm qua
  • UML tiêu chuẩn: UML được kiểm soát tiêu chuẩn bởi một nhóm mở với sự đóng góp của nhiều kỹ sư và học viện trên toàn thế giới. Điều này đảm bảo UML có khả năng tương tác và hiểu được trên toàn thế giới

1.1.1 Mô hình hóa bằng code. Quá nhiều chi tiết và phức tạp

Mã nguồn phần mềm là một ví dụ tiềm năng của mô hình hóa. Mỗi dòng code là chi tiết về cách phần mềm hoạt động. Ví dụ sau thể hiện một lớp đơn giản trong Java, bao gồm nhiều chi tiết trong khai báo.

Example1-1

Ví dụ 1-1. Hiển thị tất cả thông tin về lớp Guitarist, bao gồm cả quan hệ kế thừa của các lớp, biến thành viên liên quan đến lớp, cả thông tin chi tiết về cách hoạt động của các phương thức trong lớp.

Vậy mô hình hóa bằng code có tốt không? Tất cả chi tiết đều có, mọi thành phần của code đều dễ hiểu đối với trình biên dịch, thêm vào ghi chú trong code, cùng với tài liệu đi kèm JavaDoc, không phải bạn đã có một bản thể hiện chính xác của hệ thống?

Sự thật là bạn chưa mô hình hóa bất cứ thứ gì ngoài việc triển khai code cho hệ thống. Mã nguồn chỉ tập trung vào phần mềm và bỏ qua những phần còn lại của hệ thống. Mặc dù code đầy đủ và rõ ràng nhưng một mình mã nguồn thì không chỉ ra rằng ai là người sử dụng nó, sử dụng nó như thế nào, hoặc làm sao để triển khai code này, một bức tranh tổng quát đã bị thiếu nếu tất cả những gì bạn có chỉ là phần code. (ND: Trong bài dịch có lúc tôi dùng chữ mã nguồn, có lúc tôi giữ nguyên là code hoặc source code, tùy ngữ cảnh)

Cũng như việc phớt lờ bức tranh lớn của hệ thống, code còn gặp phải vấn đề khi bạn muốn sử dụng một công nghệ khác để giải thích về hệ thống cho những người khác. Bạn phải có kiến thức về code để đọc và hiểu nó, tuy nhiên khách hàng và những bên liên quan lại không được như vậy. Những người này chỉ muốn tập trung vào những yêu cầu của họ, hoặc muốn thấy các thành phần trong hệ thống làm việc như thế nào để đáp ứng yêu cầu của họ. Bởi vì code được làm ra để mô tả cách thức phần mềm làm việc, nó không thể cung cấp một tầm nhìn với mức độ trừu tượng cao hơn cho hệ thống. Vì vậy code không thể phù hợp với các bên liên quan trong hệ thống của bạn.

Bây giờ hãy hình dung nếu bạn triển khai hệ thống với nhiều ngôn ngữ phần mềm khác nhau. Vấn đề càng trở nên tồi tệ. Nó bắt buộc các bên liên quan phải am hiểu ngôn ngữ phần mềm trước khi hiểu được hệ thống của bạn.

Cuối cùng, nếu thiết kế của bạn được mô hình hóa bằng code, bạn sẽ thất bại khi hệ thống bị tái sử dụng. Bởi vì thiết kế thường thay đổi, tái sử dụng, nhưng code thì không thể như vậy. (ND: thật ra hướng đối tượng hiện nay, với cách khai báo design-pattern; tôi đã có bài viết khác về vấn đề này; chúng ta vẫn có thể re-use code để đáp ứng yêu cầu mới của hệ thống)

Tất cả những vấn đề nêu trên chứng tỏ một sự thật rằng, mô hình hóa bằng code chỉ cung cấp duy nhất một cấp độ của việc trừu tượng: đó là cấp độ triển khai phần mềm. Thật không may, chính vấn đề này làm cho code trở thành một ngôn ngữ mô hình nghèo nàn.

1.1.2 Mô hình hóa với các ngôn ngữ không chính thức: Rườm rà, mơ hồ và lẫn lộn.

Đối nghịch với hình ảnh hoàn hảo và chính xác của mô hình hóa bằng code là những ngôn ngữ mô hình hóa không chính thức. Những ngôn ngữ này không có những ký hiệu được định nghĩa chính thức. Không có quy luật chính xác và nhanh chóng để hiểu ý nghĩa của ký hiệu, mặc dù đôi lúc cũng có kèm theo vài hướng dẫn.

Một ví dụ tốt nhất về ngôn ngữ mô hình hóa không chính thức là ngôn ngữ tự nhiên. Ngôn ngữ tự nhiên là ngôn ngữ mà bạn đang đọc trong sách này. Nổi tiếng là có ý nghĩa mơ hồ. Việc diễn tả chính xác ý nghĩa của một điều gì đó cho người khác nghe thông qua việc nói chuyện là một thách thức thật sự và đôi khi là một nhiệm vụ bất khả thi. Chắc chắn rằng bạn đã từng nghe người đối diện nói rằng họ không hiểu những gì bạn nói, trong khi bạn đã huyên thuyên gãy cả lưỡi.

Sau đây là ví dụ về việc sử dụng ngôn ngữ tự nhiên để thực hiện lại ví dụ 1-1 trên.

Guitaristlà một lớp bao gồm 6 thành phần. 1 thành phần static và 5 thành phần non static. (ND: tác giả cho rằng độc giả là những người đã am hiểu ngôn ngữ hướng đối tượng)

Trong lớp, có một biến cục bộ favoriteGuitar là một Guitar.

5 thành viên còn lại trong Guitarist là những phương thức. 4 trong đó là non static. Một còn lại là phần constructor (phần khởi tạo) nhận một thông số đầu vào...

Nếu bạn nhìn kỹ vào phần định nghĩa trên, bạn có thể thấy đủ thứ vấn đề, hầu hết là kết quả của việc nhập nhằng trong ngôn ngữ. Sự mơ hồ này dẫn tới hội chứng là, “Không, đây không phải là ý của tôi”. Trong khi bạn cố gắng hết sức để giải thích rõ ràng một điều gì đó, nhưng người mà bạn truyền đạt ý tưởng thiết kế lại hiểu sai ý của bạn.

Hình 1-2. Mô tả ngay cả việc sử dụng một ngôn ngữ tự nhiên đơn giản nhất cũng có thể bị hiểu khác nhau giữa những người liên quan làm việc trong hệ thống

Figure1-2

Ý nghĩa của hình 1-2 là: Người thiết kế cần một cái rương (trunk) có bốn chân (four legs), nhưng người triển khai lại hiểu là phải tìm một con voi ( có vòi là trunk (từ đồng nghĩa), bốn chân là four legs )

Hình 1.3 là một ví dụ khác về việc sử dụng ngôn ngữ không chính thức. Đây là những ký hiệu tôi thường sử dụng. Tôi hoàn toàn hiểu ý nghĩa của nó, nhưng chưa chắc bạn dễ dàng hiểu nó.

Figure1-3

Với việc mô hình bằng ngôn ngữ tự nhiên, những chi tiết trong hình 1-3 đều được thể hiện, nhưng nếu thiếu định nghĩa của những hộp vuông, đường nối… bạn có chắc là mình hiểu hết ý nghĩa của nó (hay ý của tôi)

Vấn đề cơ bản trong ngôn ngữ không chính thức là chúng không có quy luật chính xác về các ký hiệu. Trong ví dụ hình 1-2, ý nghĩa của việc mô hình hóa đã bị hiểu sai do từ đồng nghĩa trong ngôn ngữ (trunk là cái rương, cũng là vòi con voi)

Bởi vì ngôn ngữ mô hình không chính thức thiếu sự chính xác, chúng không thể chuyển thành code giống như một ngôn ngữ mô hình chính thức. Hãy hình dung nếu hình 1-3 có một tập hợp các quy luật chính thức, sau đó bạn có thể phát triển code để triển khai các lớp Guitaris, Person.. Nhưng những điều trên là không thể nếu thiếu một tập hợp các quy ước.

1.1.3 Giải pháp dung hòa: Chọn một ngôn ngữ chính thức

Bạn đã nhìn thấy những cạm bẫy trong việc sử dụng code (quá chi tiết) và ngôn ngữ tự nhiên rườm rà, mơ hồ để mô hình hóa. Lý tưởng nhất là, một ngôn ngữ mô hình chính thống với hệ thống ký hiệu được định nghĩa rõ ràng. Hệ thống ký hiệu này phải nhỏ gọn, dễ học, và khó gây lầm lẫn. UML chính là ngôn ngữ như vậy.

Hình 1-5 sau, thể hiện lại cấu trúc code trong ví dụ 1-1 bằng UML. Hiện tại bạn không cần lo lắng về ký hiệu và ý nghĩa của chúng. Bạn sẽ hiểu chúng sau khi đọc xong cuốn sách này. Hiện tại tôi chỉ muốn so sánh giữa ngôn ngữ không chính thức và UML.

Figure1-5

Mặc dù bạn không hiểu hoàn toàn những ký hiệu trong hình 1-5,  nhưng bạn có thể bắt đầu hiểu rằng một số chi tiết trong phần ví dụ 1-1 đã không được nhắc tới ở đây. Ví dụ phương thức play() đã bị trừu tượng hóa, giúp bạn có thể hình dung cấu trúc bớt lộn xộn hơn rất nhiều.

Một điều tuyệt vời nhất khi mô hình hóa hệ thống với UML là các ký hiệu trong hình 1-5 đều được định nghĩa sẵn và cụ thể. Nếu bạn đem biểu đồ này tới một người khác trong hệ thống (giả định rằng anh ta biết UML), thiết kế này sẽ được hiểu chính xác. Đây là thuận lợi của việc sử dụng một ngôn ngữ mô hình chính thức. Ví dụ hình 1.6 sau:

Figure1-6

 

Hình 1-6: với ngôn ngữ mô hình hóa được định nghĩa đầy đủ , bạn có thể chắc chắn rằng mọi người sẽ đọc bức tranh trên theo cùng một cách.

1.2 Tại sao lại là UML2.0?

Phiên bản đầu tiên của UML cho phép mọi người trao đổi thiết kế với nhau rõ ràng, truyền đạt được bản chất của thiết kế, kể cả việc sao chép và ánh xạ lại các chức năng cho từng giải pháp phần mềm của họ. Tuy nhiên mọi người nhận thức rằng, việc mô hình hóa hệ thống thì tốt hơn là mô hình hóa phần mềm, vì vậy sẽ tốt hơn khi sử dụng một ngôn ngữ mô hình thống nhất là UML.

Phiên bản UML 1.x và các phiên bản trước được thiết kế như là một ngôn ngữ thống nhất hướng con người. Khi việc sử dụng rộng rãi và chia sẽ giữa các hệ thống máy, người ta nhận thấy rằng UML 1.x chưa đủ dễ hiểu giúp máy hiểu được.

Phiên bản UML 1.5 ra đời nhằm khắc phục vấn đề trên. Tuy nhiên nó trở nên nặng nề và phức tạp, cũng như khó mở rộng. Một lần nữa mọi người lại tái thiết kế UML.

Các nhà thiết kế UML 2.0 đã rất thận trọng để đảm bảo rằng UML 2.0 quen thuộc như UML 1.0. Nhiều ký hiệu và biểu đồ từ UML 1.0 đã được giữ lại và phát triển. Tuy nhiên, vài biểu đồ mới được giới thiệu để mở rộng khả năng của UML 2.0

Ngày hôm nay, với phiên bản 2.0, UML đã tự tin đối mặt với các thách thức về việc mô hình hóa phần mềm cũng như hệ thống. Những quy ước, các phương pháp khác nhau về thiết kế phần mềm từ nhiều năm trước đã phát triển thành một ngôn ngữ mô hình thống nhất. UML đã sẵn sàng và phù hợp để trở thành một ngôn ngữ tiêu chuẩn trong việc thiết kế hệ thống và phần mềm.

Bảng 1-1 sau. Mô tả những thay đổi từ UML 1.0 sang UML 2.0

table 1-1

1.3 Các mô hình và biểu đồ

Những người mới học UML thường tập trung vào các loại biểu đồ khác nhau để mô hình hóa hệ thống của họ. Thật dễ dàng nhận thấy các biểu đồ chính là mô hình hóa hệ thống. Tuy nhiên đây là sai lầm thường mắc phải khi bạn sử dụng UML với một công cụ UML và một tập hợp các biểu đồ. Nhưng mô hình hóa UML không chỉ nói về biểu đồ, nó nắm bắt hệ thống của bạn như là một mô hình. Và biểu đồ chỉ là một cửa sổ trong mô hình đó.

Một biểu đồ cụ thể sẽ thể hiện một khía cạnh của mô hình nhưng không phải là tất cả. Điều này có nghĩa là, vì bạn không muốn một biểu đồ thể hiện tất cả mọi thứ, nên phải chia nhỏ nội dung trong mô hình của bạn ra nhiều biểu đồ khác nhau. Tuy nhiên, không phải mọi thứ trong mô hình đều phải xuất hiện trên 1 biểu đồ nào đó.

Điều này có nghĩa là gì? Vâng, việc đầu tiên phải hiểu là mô hình của bạn đang ở bên cạnh các công cụ mô hình hóa và biểu đồ, chúng là tập hợp của nhiều phần tử. Các phần tử này có thể là một use case, một lớp, một hành động, hay một phần khởi tạo nào đó mà UML hỗ trợ. Tập hợp của tất cả các phần tử này sẽ mô tả lại hệ thống của bạn, bao gồm cả việc chúng kết nối với nhau như thế nào.. để tạo nên một mô hình.

Tuy nhiên ngoài việc tạo ra một tập hợp các phần tử, cùng với việc xuất hiện của biểu đồ, sẽ giúp bạn hiểu rõ ràng về cách tương tác của hệ thống. Vì vậy lần tới bạn sử dụng UML, hãy nhớ rằng, bạn phải tạo biểu đồ, tạo các phần tử… và chúng chính là những phần nhỏ để tạo nên một mô hình.

1. 4 Sử dụng UML ra sao?

UML có thể được sử dụng ít hay nhiều tùy bạn thích. Martin Fowler mô tả ba cách mà mọi người thường có xu hướng khi sử dụng UML.

  • UML như một bản phác thảo: Sử dụng UML như một bản phác thảo ngắn gọn để truyền đạt những điểm chính yếu. Chúng giống như bản thảo được viết lên bảng đen, dùng xong xóa đi
  • UML như một kế hoạch chi tiết: Cung cấp một bản đặc tả chi tiết về hệ thống với các biểu đồ UML. Những biểu đồ này được công cụ UML tạo ra và không chỉ dùng một lần. Phương pháp này thường gắn liền với việc phát triển hệ thống phần mềm, để đảm bảo rằng biểu đồ luôn đồng bộ với code.
  • UML như là một ngôn ngữ lập trình: Từ một mô hình UML, sẽ trực tiếp sinh ra code. Điều này có nghĩa là mọi khía cạnh của hệ thống đều được mô hình hóa. Về mặt lý thuyết bạn có thể giữ mô hình của mình lâu bao nhiêu tùy thích và sử dụng việc tự sinh code khi chuyển đổi qua một môi trường mới